Kết thúc đẹp của cặp đôi thầy giáo làng tật nguyền và cô gái bại liệt

Kết thúc đẹp của cặp đôi thầy giáo làng tật nguyền và cô gái bại liệt

Bị gia đình phản đối, anh Chính ‘biểu tình’ bằng cách đi taxi từ Thanh Hóa vào Nghệ An 3 lần một tuần để thăm người tình.

Kết thúc đẹp của cặp đôi thầy giáo làng tật nguyền và cô gái bại liệt

Đám cưới của hậu phi chồng Hương diễn ra cuối năm 2015, một năm sau ngày nhị người quen biết.

Cô gái xứ Nghệ Trương Thu Hương, 26 tuổi, bị tai nạn và liệt nhì chân khi đang là sinh viên năm nhì đại học. Còn Lê Công Chính, 30 tuổi, là giáo viên xứ Thanh bị hỏng một bên mắt bẩm sinh và yếu một bên chân. Nhị người quen nhau qua diễn bầy người khuyết tật cuối năm 2014 rồi yêu dấu và biến thành bà xã chồng một năm sau đó.

Chuyện tình “thầy giáo làng” quyết tâm cưới cô gái bại liệt từng nổi tiếng khắp huyện miền biển Tĩnh Gia, Thanh Hóa. Giờ đây trong căn nhà nhỏ xíu đi thuê gần đường, vợ chồng Hương ngày ngày tất tưởi với công tác dạy học, đóng hàng đồ khô để gửi cho khách và chăm nom cậu con trai hơn một tuổi. Căn nhà tí hon nhưng mà đầy ắp tiếng ê a của trẻ, tiếng cười đùa của người to.

Hương từng là sinh viên khoa Quản trị Kinh doanh của Đại học Bình Dương. Gia đình đông con lại bần hàn nên cô phải tự bươn chải để có tiền trang trải học phí tổn và chi tiêu sinh hoạt khi học xa nhà. Cô làm đủ mọi công việc, từ bán hàng ở chợ đêm, đi làm thuê đến phụ biển. Trong một lần đi phụ hồ, cô không may bị vấp ngã gãy lưng rồi liệt đôi chân. Hương nghỉ học từ đó và ở nhà bán buôn qua mạng. Cô gặp gỡ chồng tương lai qua một lần bán đồ online cho anh.

Chồng Hương tốt nghiệp khoa Hóa, Đại học Vinh. Không xin được vào trường học, anh Chính dạy hóa cho học sinh lớp 12 tại nhà. Trước lúc quen anh Chính, Hương tự ti, không dám ra ngoài hay vào quán. Giáo viên trẻ khiến Hương ấn tượng do sự tự tín, không bao giờ nhát gan.

“Anh bế tôi đi uống cà phê, đi ăn vặt và du lịch. Anh ấy không ngại ngùng khi chở đằng sau cô gái ngồi khoanh chân với phong độ kỳ quặc. Yêu anh, tôi tự tin lên hẳn”, Hương nhớ lại.

Ngày còn hò hẹn, anh Chính thường phóng xe máy, sáng đi chiều về, từ nhà ở Thanh Hóa vào Nghệ An thăm người tình. Gia đình nhị bên không cho cưới do thương các con sức khỏe yếu lại tật nguyền, anh Chính “biểu tình” bằng cách, mỗi tuần, anh bắt taxi vào nhà Hương 2-3 lần. Những hôm trời mùa đông rét mướt, anh Chính đi xe máy vào Nghệ An. Tới nơi, anh run cầm cập, mặt mày tím tái bởi vì lạnh.

cuối cùng, nhì gia đình cũng đồng ý cho đôi trẻ về tầm thường một nhà. Ngày cưới, Hương mặc váy cô dâu ngồi xe lăn, còn chồng cô diện comple bảnh bao lồng nhẫn cưới vào tay phi tần. Sức khỏe yếu nên Hương được ông xã chăm sóc chú ý khi cô mang thai đàn ông đầu lòng. Lúc con được 13 tháng tuổi, hiền thê chồng Hương thuê nhà ra riêng để một thể sắm sửa kiếm thêm thu nhập.

Kết thúc đẹp của cặp đôi thầy giáo làng tật nguyền và cô gái bại liệt

Cuộc sống của Hương gắn liền với xe lăn. Dạo gần đây, vết thương bị loét khiến Hương phải nằm sấp trên giường vừa trông con, vừa đóng hàng cho khách.

Mỗi năm, Hương đi viện ngoài Hà Nội hai lần, mỗi lần nằm lại vài tháng rất tốn kém. Số tiền nhì cung phi chồng vất vả làm ra đều dồn cả vào việc chữa trị cho cô. Không ít lần, anh Chính phải vay lãi ngày để có tiền cho hậu phi đi viện. Nợ cũ chưa trả hết lại đến nợ mới khiến giáo viên trẻ phải “cày cuốc” cả tuần không một ngày nghỉ.

Ngoài dạy học, anh Chính đảm nhiệm mọi việc trong nhà, từ đi chợ, nấu ăn, vệ sinh cho vợ, con, giặt giũ tới giúp hậu phi bán hàng. Hương cho hay, ông xã làm nhiều tới mức người “gầy như que tăm”. Những lúc rảnh rang riêng lẻ, anh Chính chỉ muốn được chợp mắt hoặc chơi cùng con trai. Thán phục đôi thê thiếp chồng nghị lực, phụ huynh vòng vo đó tin yêu nhờ kèm con học ngày một đông.

Thương chồng khó nhọc, Hương gắng bán hàng để phụ anh kiếm tiền mua sữa cho con. Mùa đông đến, đôi chân Hương tê tị nạnh, vết thương đau nhức cả ngày. Ngồi nhiều nên vết thương bị loét, Hương chỉ còn cách nằm sấp trên giường để đóng hàng, cho con ăn hay dạy tí hon học.

“Ông xã vừa lo cho phi tần con, vừa kiếm tiền. Hoàng hậu liệt, con còn ốm lại tí hon đau liên tục, một mình anh xoay sở không kịp. Anh quyết tâm làm kinh tế để lo cho tôi. Tôi không dám cản mà ‘bố à, em nợ bố’”, Hương tâm sự.

Lúc còn là tình nhân, không ít lần Hương đẩy anh Chính ra xa để anh tìm hạnh phúc mới. Tới khi lấy nhau, đôi lúc thấy chồng khổ quá, cô lại muốn giải thoát cho anh.

“Tôi bảo anh: ‘Thôi bố ở lại chăm con, em về với bà’. Nghe vậy, ông xã chỉ bảo: ‘Khổ thì cũng khổ rồi’. Vợ chồng tôi chỉ khó khăn về vật chất còn tình cảm lúc nào cũng đủ đầy. Chúng tôi không bao giờ mắng chửi nhau nhưng mà luôn cười vui vẻ”, Hương chia sẻ.

Nhắc đến cậu nam nhi tên Khoai, Hương than cậu gầy “nghịch khủng khiếp” khiến cô luôn phải nhắc nhở. Hàng ngày, trong lúc bố bận dạy học, Khoai ngồi trên giường chơi với mẹ. Bé hiếu động nên hay vô tình va vào vết thương làm mẹ đau phát khóc. Đêm hôm, Hương chưa một lần được ngủ ngon giấc bởi vì cơn đau và bận lo cho con nhỏ xíu.

Cuộc trò chuyện bị ngắt quãng bởi vì Khoai đòi laptop của mẹ để nghe nhạc. Thấy có người mua hàng, Hương ngóng chồng về nhanh trông con để cô còn giải đáp khách. Lúc ấy ở ngoài đường, anh Chính đang đứng đợi xe để chờ lấy hàng cho hiền thê.

“Tôi bận không thở được. Tôi dạy suốt ngày, về lại cơm cháo cho hiền thê con ở nhà rồi ship hàng nên không lúc nào rảnh”, anh Chính nói rồi vội làm xong xuôi việc trước khi mở đầu ca dạy buổi chiều.

Kết thúc đẹp của cặp đôi thầy giáo làng tật nguyền và cô gái bại liệt

Hương tâm tư, cô chỉ có mong bán được nhiều hàng để đỡ đần chồng.

Post Author: root